Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

Thơ tặng em, người con gái Hà Nôi...

Em có biết ,
Tôi ở cách xa em nửa vòng trái đất,
vẫn dõi theo em cùng đòan người và những trái tim nhiệt huyết
Có phải, em đang khan cổ để hô khẩu hiệu ..
Có phải em đang dơ đôi tay có khắc hàng chữ "sát thát" ngày xưa..
Tổ Quốc lên tiếng nấc nghẹn,
Tổ Quốc oặn mình rên xiết,
Dãi đất hiền hòa quê mẹ không thể mất ,
từng tấc đất,
từng hải lý,
Quê hương ta rừng vàng biển bạc !
Lẽ nào, đành cúi đầu dâng cho lòai quỉ đỏ
Một lũ hình người nhưng tim gan dã thú
Một lũ đã no cơm ấm cật,
Một đám dã nhân nói được tiếng người...
Trái tim chúng đã biến dạng ,
Không còn chung nhịp thở,
Họ nghiểm nhiên trở thành công cụ,
để hòng bóp nghet tiếng nói của công lý và sự thật,
những phi lý của sự phân chia giày xéo ...
Tôi vẫn dõi theo em, người con gái Hà Nội
Thở cùng em một bầu trời quê mẹ,
Nói cùng em một chân lý rạng ngời
Dù dui cui, gai nhọn
Dù bị kẻ dữ hành hung xô đẩy
Em vẫn hiên ngang ngẩng cao đầu,
Cả Hà Nội sáng nay ngưng thở
Để tiếng em vang dội khắp phố
Xin cho mùi hương hoa lài rực rỡ
Tổ Quốc vẫy gọi có chúng tôi trên mọi nẻo đường....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét