Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011
Thứ Hai, 26 tháng 9, 2011
Một cõi xa vời...
Buổi tối , hình như cô đi ngủ lúc đêm đã rất khuya... điều này chắc đã thành thói quen từ mấy năm gần đây . Cái thói quen dán mắt vào cái màn hình của máy vi tính, say mê, miệt mài như một nữ sinh chăm chỉ học hành ngày xưa ...Có khác là ngày đó chưa có những máy móc hiện đại như bây giờ, đơn thuần là những chồng sách vở đầy cộm để biến cô thành con mọt sách dễ thương... Và cũng không thể phủ nhận là cô đã mê say sách vở báo chí như điếu đổ ..Có bao nhiêu tiền mẹ cho để tiêu vặt cô đều cúng hết vào mấy tiệm sách báo, cô đã mê mẩn đứng hàng giờ để xăm xoi mua về một quyển sách mới. Phải rồi, ngày ấy... Cô vừa lên lớp đệ ngũ , đệ tứ tóc dài ngang vai, áo dài mini chấm đầu gối. Ngày nào đi học về cô cũng ôm một quyển tuần báo Mây Hồng hay Tuổi Ngọc ngang trên ngực như khoe một cái mode văn chương thời thượng trong khi các bạn bè cùng lứa đã biết trang điểm, diện bộ áo quần hippy nhăng nhố hay nhảy rào cúp cua ... vân vân và vân vân ... thì cô cứ chúi đầu vào những "Tâm hồn cao thượng , Sống làm người , Bông hồng cài áo, Cõi thiền..." Cô vẫn mê say với những "cô bé treo mùng "của Hòang Ngọc Tuấn, Kiều Giang của Hòang Hải Thủy, cùng truyện ngắn ,truyện dài của Nguyễn Mộng Giác, Nguyễn Quốc Trụ, thơ tình lãng đãng của Cung Vĩnh Viễn và nhiều nhiều tác giả nữa trên những tờ nguyệt san, bán nguyệt san như Khởi Hành, Tân Văn, Văn học nghệ thuật thời đó ... Cô đã làm quen, bén duyên và đi vào cái thế giới văn chương từ lúc nào mà cô chẳng hề hay biết . Để rồi cũng từ lúc nào ở cái tuổi mười ba , mười lăm cô đã có cái thú viết lách , mơ mộng, trông chờ bài đăng báo, hồi hộp với cái thùng thư và cái mục nhắn tin nho nhỏ trên một cột báo thiếu nhi hàng ngày ...Cảm động khi chủ vườn thơ nhận tin bài và hứa sẽ chọn đăng trong một ngày đẹp trời sắp tới...Cô còn nhớ mãi tác phẩm đầu đời "Buổi sáng trời mưa" với những cơn mưa và ngôi nhà của cô thưở nhỏ dưới dốc chân một cái cầu bắc qua một con rạch nước chảy lặng lờ ...Bài viết của cô được đăng trong muc Mai Bê Bi của báo Chính luận ...cả mấy bài thơ rất thơ nữa trên báo Tiền tuyến, Mây Hồng,Tuổi Ngoc..chao ơi là dễ thương ... Cô đọc ngấu nghiến tác phẩm đầu tay của mình và chết nỗi càng đọc càng thấy hay ... Với cô hình như bài chữ in lúc nào cũng hay và hòan chỉnh hơn là bài viết tay bằng bút mực thường ..Chắc là tác phẩm đã được ban biên tập gọt dũa pơ - luya hết lại rồi... Cô lại chợt nhớđến những giờ Việt văn năm lớp đệ thất , đệ lục ...Cô giáo Vũ Thiên Nga vẫn hay trich đọc những đoan văn hay trong những bài luận văn hay và bắt cả lớp phải chép lại .. Hồi đó, Đào thi Thu Hà là giỏi văn nhất lớp .Cô giáo thường đoc bài của nhỏThu Hà cho cả lớp nghe . Thỉnh thỏang cô giáo cũng chiếu cố đến những đoan văn hay của cô. Và cô không sao quên được cái cảm giác mặt nóng bừng lên khi cô giáo đoc đến những đọan văn tả cảnh "mùa thu", "phiên chợ làng quê "của mình.. . Chao ơi là hạnh phúc ! Niềm sung sướng của nghiệp dĩ văn chương đã đi theo cô vào cả cuộc đời sau này ...
Cho đến một ngày ...Một "ngày xưa Hòang thị " đã theo cô cả đọan đường về ...Con đừơng từ ngôi trường đạo cổ kính,vẫn vang lên những hồi kinh cầu mỗi chiều tan học . Cả đàn bướm áo dài trắng học trò tung bay, từ nay cô đã không còn nhảy chân sáo trên đường và giờ đây đôi chân đã ngượng ngiụ , vướng víu vì đôi mắt kính cận của một chàng nam sinh Hồ Ngọc Cẩn chiều nào cũng là cái đuôi lẽo đẽo theo sau cô...Hồi ấy cô còn bé quá chả biết yêu là gì (?) chỉ biết ngượng đến chín người vì có người bước đến gần ngõ lời làm quen ..." Cái người gi mà kỳ cục gi đâu ..." Cô đã thầm nghĩ thế , bởi cái bản tính cứng cõi hơi con trai, hơi kiêu ngạo một tí của cô (phải chăng là vì nhà cô có quá nhiều anh em trai ...)nên cô đã ném một cái nhìn khinh khỉnh của mình vào khuôn mặt dài thuỗn và đôi mắt tròn xoe sau cặp kính trắng dầy cộm của anh chàng Hồ Ngọc Cẩn đáng thương đầu đời của cô ngày đó. Ôi đó cũng là mối tình " không thành lời" của cô qua mấy năm trời trung học với "em tan trường về, đừờng mưa mho nhỏ...anh theo Ngọ về, chim non lề đường nằm phơi ráng mỏ ....." Ngày xưa Hòang thị của ngài Phạm Duy "đã ám ảnh cô suốt mấy năm dài, cả những giấc ngủ không tròn giấc , những giấc mơ chập chờn nửa đêm về sáng như một tiếng thở dài tiếc nuối một thời tuổi nhỏ đã đi qua ...
Rồi những ngày tháng tư,1975. Cô đang ngồi đong đưa hai chân trên tàng cây trứng cá sau hiên nhà với nhỏ Kim Phấn cùng quyển sách van vật dầy cộm của Đỗ Danh Tẩm để chuẩn bị cho kỳ thi năm cuối của bậc trung học ... Âm thanh của những chiếc trực thăng, phản lực chen lẫn tiếng súng cối mọt chê từ một khu chiến sự vẫn ầm ầm bay ngang đầu nhà cô nhưng cô vẫn vô tư, thản nhiên với thời cuộc ..Tưởng chừng như chiến tranh còn ở đâu xa lắm. Chiến tranh vẫn còn và đã kéo dài mấy chục năm trên mảnh đất này rồi. Lúc này hình như hòa bình đang là điều duy nhất mà mọi người đang mong muốn mòn mõi...Và trên cả sự hoang mang sợ hãi trước sự sụp đổ cuả cả một chế độ, một đất nước...cô vẫn như một người mộng du đi lừng lững vào cuộc đời với những cả tin , lừa mị và ngốc nghêchmột thời của mình ...
Một buổi sáng sớm nghe tiếng người gọi ngoài cổng. Cô vội vã chạy ra thì thấy Kim Phấn đạp xe tới trong bộ quần áo tang trắng nức nở báo tin : Soan ơi , ba mình mất rồi !Những đau buồn hằn sâu trên khuôn mặt của cô bạn nhỏ ...có lẽ đó là những hình ảnh đau thương, mất mát đầu đời khó lòng xóa nhòa trong tâm khảm và đã đi theo cô suốt bao nhiêu năm trời ....
Rồi những ngày tháng tư,1975. Cô đang ngồi đong đưa hai chân trên tàng cây trứng cá sau hiên nhà với nhỏ Kim Phấn cùng quyển sách van vật dầy cộm của Đỗ Danh Tẩm để chuẩn bị cho kỳ thi năm cuối của bậc trung học ... Âm thanh của những chiếc trực thăng, phản lực chen lẫn tiếng súng cối mọt chê từ một khu chiến sự vẫn ầm ầm bay ngang đầu nhà cô nhưng cô vẫn vô tư, thản nhiên với thời cuộc ..Tưởng chừng như chiến tranh còn ở đâu xa lắm. Chiến tranh vẫn còn và đã kéo dài mấy chục năm trên mảnh đất này rồi. Lúc này hình như hòa bình đang là điều duy nhất mà mọi người đang mong muốn mòn mõi...Và trên cả sự hoang mang sợ hãi trước sự sụp đổ cuả cả một chế độ, một đất nước...cô vẫn như một người mộng du đi lừng lững vào cuộc đời với những cả tin , lừa mị và ngốc nghêchmột thời của mình ...
Một buổi sáng sớm nghe tiếng người gọi ngoài cổng. Cô vội vã chạy ra thì thấy Kim Phấn đạp xe tới trong bộ quần áo tang trắng nức nở báo tin : Soan ơi , ba mình mất rồi !Những đau buồn hằn sâu trên khuôn mặt của cô bạn nhỏ ...có lẽ đó là những hình ảnh đau thương, mất mát đầu đời khó lòng xóa nhòa trong tâm khảm và đã đi theo cô suốt bao nhiêu năm trời ....
Thứ Năm, 22 tháng 9, 2011
Hương đêm...
Trong bóng đêm quen thuộc
Anh vẫn thường ngồi đấy
Với khỏang buồn trên vai
Quá khứ chợt tìm về
In dấu mòn xa tắp
Kỷ niệm như thóang ùa âp...
Đôi mắt người ngày ấy
Vẫn còn ở quanh đây
Hương của đêm dịu ngọt
Cho em mãi đắm say ...
Bao đêm khuya thức dậy
Lặng nghe tiếng mưa đêm ....
Anh vẫn thường ngồi đấy
Với khỏang buồn trên vai
Quá khứ chợt tìm về
In dấu mòn xa tắp
Kỷ niệm như thóang ùa âp...
Đôi mắt người ngày ấy
Vẫn còn ở quanh đây
Hương của đêm dịu ngọt
Cho em mãi đắm say ...
Bao đêm khuya thức dậy
Lặng nghe tiếng mưa đêm ....
Thứ Hai, 19 tháng 9, 2011
Tiếng mưa đêm...
Tiếng mưa đêm.
Có bao giờ bạn đang ngủ thì bị đánh thức dậy bằng một cơn mưa đêm...Cuối cùng sau cả một mùa hè khô hạn, nóng bức mưa đã trở lại thành phố của nơi tôi ở....Lâu lắm rồi mới có một trận mưa lớn như thế ! Tiếng mưa rơi ào ào pha lẫn tiếng sấm chớp ầm ầm như rung chuyển đất trời ..Công chúa nhỏ của tôi vừa lay mẹ dậy vừa chỉ ra cửa sổ : mẹ xem kìa . Ừ mưa lớn, ngủ nữa đi con . Bên ngoài trời đất còn tối đen như mực .Có tiếng cách cách ở bếp, ông xã tôi đang loay hoay pha cà phê canh chiếc microway kêu rè rè...ngày nào anh cũng dậy sơm ngôi ngoài vườn nhâm nhi với tách cà phê đen sẫm ... Hôm nay trời đổ cơn mưa lớn chàng đành mở cửa trước đứng nhìn mưa. Tôi rón rén đi đến cạnh và cùng nhìn mựa . Ngoài trời mưa đổ xuống như trút nước . Gió vật vã hai hàng cây bên lề đường và những dòng nước cuồn cuộn chảy lênh láng, nước không kịp chảy vào mấy miệng cống gần đó làm tràn cả mặt đường... Một ý nghĩ thóang qua, tôi khẽ nói với ông xã : Mưa lớn thế này không biết hai con cầy vô chủ của em ở đâu rồi ? Tội nghiệp cho số phận nghiệt ngã của những kẻ không nhà và cho cả những sinh linh bé nhỏ của tôi... Trong cơn mưa mà bấy lâu nay mọi người vẫn trông đợi , để cho cỏ cây hết khô héo, để cho những cánh rừng hoang dã không phải phát cháy dưới những tia nắng chói chang của ông mặt trời ...Hình như có một chút hòai vọng thương cảm đã làm trái tim nhỏ của tôi một chút rưng rưng , se thắt ........Ô hay , có phải là tiếng mưa đêm ?
Posted by baohan255 at 5:16 AM
Thứ Bảy, 10 tháng 9, 2011
Thứ Ba, 6 tháng 9, 2011
Mùa thu tới ...
Buổi sáng nay thức dậy đưa bé ra xe đi học thấy trời se lạnh ...ô hay mùa thu đã về rồi sao ? Mới hôm qua ông trời còn lên cơn sốt của mùa hè vùng nhiệt đới oi ả ...Những đám mây trắng trong mang nhiều hình thù kỳ lạ cứ lướt thướt trôi về tận cuối chân trời..Từ chiều hôm trước trời bỗng dưng trở mặt, không khí dịu lại nhờ những luồng gió mạnh từ đâu thổi về làm cho những hàng cây cứ lắc lư ngả nghiêng theo chiều của cơn gió lồng lộng thổi. Tin tức thời tiết dự báo có vài cơn bão rớt đang rập rình ở một vài nơi ven biển ..
Cái làn không khí buổi sáng nhẹ nhàng hiu hiu mát rượi làm tôi như tỉnh ngủ, ông trời ở trên cao cùng vừa rót những tia nắng mới và lũ chim cu trên vòm cây cũng đã thi nhau véo von tấu lên khúc nhạc đón chào một ngày mới thật thần tiên...Mỗi sáng, tôi vẫn có thói quen ra vườn, bước chân trên những thảm cỏ còn đọng sương đêm .. ân cần ngắm nghía từng cành cây ngọn cỏ rồi cùng ông xã ngồi nhâm nhi tách cà phê sậm màu đen quánh với những câu chuyện vãn dở dang từ hôm trước hay một giấc mơ không đầu không đuôi trong đêm mà tôi chợt lõm bõm nhớ lại...
Một cơn gió thổi qua, dường như tôi nghe được tiếng gió reo xào xạc ...Dường như có vài chiếc lá vừa lìa cành...." gió bay tường bắc gió bay sang ..." như một tiếng thở nhẹ : mùa thu đã về
Cái làn không khí buổi sáng nhẹ nhàng hiu hiu mát rượi làm tôi như tỉnh ngủ, ông trời ở trên cao cùng vừa rót những tia nắng mới và lũ chim cu trên vòm cây cũng đã thi nhau véo von tấu lên khúc nhạc đón chào một ngày mới thật thần tiên...Mỗi sáng, tôi vẫn có thói quen ra vườn, bước chân trên những thảm cỏ còn đọng sương đêm .. ân cần ngắm nghía từng cành cây ngọn cỏ rồi cùng ông xã ngồi nhâm nhi tách cà phê sậm màu đen quánh với những câu chuyện vãn dở dang từ hôm trước hay một giấc mơ không đầu không đuôi trong đêm mà tôi chợt lõm bõm nhớ lại...
Một cơn gió thổi qua, dường như tôi nghe được tiếng gió reo xào xạc ...Dường như có vài chiếc lá vừa lìa cành...." gió bay tường bắc gió bay sang ..." như một tiếng thở nhẹ : mùa thu đã về
Góp nhặt sỏi đá ..
Phượng hồng vừa trổ nụ hoa,
tháng tư về gọi nhạt nhòa nhớ thương.
Buâng khuâng đứng trước sân trường đó,
Ban cũ thầy xưa trôi dạt bốn phương trời.
Còn đâu vuông sân trường ngày ấy
Những âm vang vọng của giờ chơi..
Mái nhà thờ vẫn tỏa rêu phong,
đâu đây vẫn vọng hồi chuông kinh cầu.
Cánh cửa cổng trường đã muôn đời lai.
Tìm đâu vết tích của những ngày xưa..
Sắc sắc không không ngày tiễn biệt
trùng trùng điệp điệp cõi viễn du...
tháng tư về gọi nhạt nhòa nhớ thương.
Buâng khuâng đứng trước sân trường đó,
Ban cũ thầy xưa trôi dạt bốn phương trời.
Còn đâu vuông sân trường ngày ấy
Những âm vang vọng của giờ chơi..
Mái nhà thờ vẫn tỏa rêu phong,
đâu đây vẫn vọng hồi chuông kinh cầu.
Cánh cửa cổng trường đã muôn đời lai.
Tìm đâu vết tích của những ngày xưa..
Sắc sắc không không ngày tiễn biệt
trùng trùng điệp điệp cõi viễn du...
Những dòng thơ luc bát của Biến...
Lá rơi trong nắng thu vàng ,
anh sang quét lá thu tàn cho em.
Để chân em bước ngại ngần ,
chợt nghe hồn lạnh hay rằng đông sang.
Ngọn trúc phất phơ tình người lãng đãng ,
Trúc với người một bóng tri âm.
Nắng thu vờn nhánh trúc,
như môi khẻ mĩm cười.
Quân tử chàng có biết,
em mơ giữa nắng vàng....
anh sang quét lá thu tàn cho em.
Để chân em bước ngại ngần ,
chợt nghe hồn lạnh hay rằng đông sang.
Ngọn trúc phất phơ tình người lãng đãng ,
Trúc với người một bóng tri âm.
Nắng thu vờn nhánh trúc,
như môi khẻ mĩm cười.
Quân tử chàng có biết,
em mơ giữa nắng vàng....
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)