Thứ Ba, 27 tháng 9, 2011

Cuối cùng ...


Cuối cùng ...


Thế là em đã thật sự bay về trời..Đêm hôm qua Ngọc Hà nhắn tin số điện thoại của phụ huynh em Trường để tôi liên lạc.Tôi mong trời mau sáng để biết tin tức về cậu học trò mà tôi hằng yêu quý.Bên kia đầu giây là giọng Bình Định đặc sệt-Cô ơi,cháu đã đi lúc 3 giờ 10 phút ngày 17/9 ,không kịp về đến nhà…hôm nay là thất đầu của cháu.Rồi giọng nói ấy cứ vang lên từ chuyện này sang chuyện kia,cách nói chuyện chân chất của người dân miền Trung làm tôi xúc động lắng nghe..Chị kể – Con có giận má không,những lúc nằm trong bệnh viện con không chịu ăn,má la con hoài..hôn má một cái đi nếu con không giận má..Bé Trường đã hôn mẹ rồi nhìn quanh quất nói – Xe chạy nhanh lên đi,coi chừng không kịp..Má ơi,con sắp chết rồi,duỗi chân ,duỗi tay con thẳng ra đi..Xe chỉ mới qua khỏi Nha Trang là bé không còn nói được nữa…quê nhà còn xa,bao khuôn mặt thân yêu đang đón chờ ..Cậu Học sinh Giỏi Phan Anh Trường đã ra đi trong nỗi tiếc thương vô hạn của thầy cô,bạn bè..Tôi hứa với mẹ em sẽ gửi quyển vở em còn viết dở dang trong 6 tháng học ở Lớp học Bệnh viện cho gia đình,một tấm hình chụp lúc khai giảng ,một lá thư em viết cho chị Hằng mùa trung thu..Tất cả sẽ về với em nhưng tình cảm mà các cô giáo và các tình nguyện viên dành cho em vẫn còn ở lại trong tim mọi người.Thành phố nơi em đã một lần đến rồi một lần đi cũng sẽ tiếc nuối em vô cùng…Hãy yên nghỉ nơi quê nhà,em nhé!
Cô giáo của em,
Đinh Thị Kim Phấn 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét