Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

Vẫn còn nỗi đau ...


Xuân Dịu
09/28/2011 at 07:15
Sự chia ly là điều không tránh khỏi khi mọi người đến với các bé bệnh nhi. Mong rằng cô và các bạn TNV sẽ luôn có một tinh thần thép để vững vàng sẻ chia với các bé. Bé Anh Trường ra đi nhưng vẫn còn rất nhiều bé khác đang cần chúng ta giúp đỡ. Cầu mong Anh Trường bình yên ở thế giới của Thúy.

Nguyễn Vũ
09/29/2011 at 11:17
Hôm nay lang thang trên mạng,chợt đọc được tin về sự ra đi của bé Trường làm mình chợt nhớ: đã gần một tháng không quay trở lại thăm lớp học đặc biệt của các em khoa NHi bệnh viện Ung Bướu. Sự ra đi của em làm mình cảm thấy hối tiếc vì đã nhiều lần hứa trở lại thăm các em nhưng do bận rộn mà không thực hiện. Không kịp chia tay em. Từ việc này mình cảm nhận: Việc gì làm hôm nay ta hãy làm và quyết làm kẻo không còn thời gian.

Alexha
10/01/2011 at 23:28
chỉ trong vòng nửa tháng thôi mà 2 cậu bé đáng yêu của P.6 lần lượt ra đi…giờ đây trong tay tôi vẫn còn tấm hình chụp cho 2 bé mà sao giờ đây khoảng cách của mấy chị em mình lại xa xôi đến thế.Ngày tôi lên thăm “ngôi nhà mới” của Hùng ở tp phố núi bình yên thì cũng là ngày tôi hay tin bé Trường vừa ra đi qua lời kể của mẹ bé Hùng.Cảm xúc gì bây giờ,dường như chẳng còn nước mắt để mà có thể khóc được nữa.Có lẽ rằng cuộc đời này dù ngắn còn nỗi nhớ quá dài….làm sao để tôi có thể thấy nụ cười của em một lần nữa.Thương!

Kim Phấn
10/02/2011 at 11:49
Sau khi nhận đầy đủ các “kỉ vật” của bé Trường từ tay TNV Ngọc Hà,tôi bâng khuâng xem lại một lần nữa từng trang chữ viết trong quyển vở của em ..Nhập viện ngày 4-3,đến với lớp học 18-3..Suốt ngần ấy thời gian đã quá đủ cho mọi người cùng yêu mến và tiếc thương em.Tấm hình với đôi mắt hiền và buồn,em như muốn cười.Lá thư viết cho chị Hằng đầy mơ ước yêu thương..Sau vài phút đắn đo,tôi quyết định ra bưu điện gửi về cho cha mẹ em .Ngay tối hôm ấy,lại giọng nói Bình Định chân chất vang lên từ đầu giây điện thoại.Một lần nữa tôi chỉ biết nghe – nghe nỗi lòng của một người mẹ vừa mất đi đứa con yêu quý ..Tôi đã khuyên chị giữ sức khoẻ và cố gắng vượt qua nỗi đau – vì còn em trai của Trường nữa chị ạ..Cuối cùng,tôi đã nhận được lời cảm ơn rất chân thành từ người mẹ chân quê ấy – Tôi thanh thản vì lời hứa của cô giáo đã được thực hiện.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét