- By Anh Dao Thai Thi · Last edited about 5 months ago · Edit DocNăm 1998, lần đầu mình trở lại trường, lúc bước vào khuôn viên bỗng dưng một cảm giác mất mát xâm chiếm, như bị ai đó lấy đi cái gì rất thân quen. Phải chăng vì cái bảng tên trường đã thay đổi, hay vì nhà thờ đã tách ra khỏi trường bởi cái hàng rào bao bọc chung quanh, những ô cửa sổ lá sách đã loang lỡ cái còn cái mất…? Lần đó, mình vội vàng đến rồi đi, không chút bâng khuâng hồi tưởng về những ngày tháng đẹp nhất đời người, thời áo trắng học trò. Sao xa lạ quá, hồi trống trường không đưa nổi mình trở về ký ức, mình đến chỉ để xin cho con gái chuyển từ một trường ở Thanh Đa về đó, và thấy ngỡ ngàng với hiện thực đã đánh mất thật rồi ngôi trường Thánh Mẫu.Rồi có những lần tiếp nối đến trường để họp phụ huynh cho con, bước vào lớp học và lại được ngồi vào ghế học sinh, những dãy bàn ghế đã củ kỹ, mình cũng tẩn mẩn tìm những vết khứa từ cây compa của học trò ngày trước, khuất dưới những nét bút xóa của học sinh bây giờ. Lần nào cũng vậy, luôn luôn là cái cảm giác đã vuột khỏi tay mình cái gì đó quí giá, cụ thể là trường lớp thầy cô bạn bè, hay là tuổi học trò, thời niên thiếu thật đẹp? Điều xót xa nhất, dường như ngôi trường đã phản bội lại mình, nó trở nên xa lạ và dửng dưng, còn bên cạnh mình cũng không có ai để bộc bạch nỗi niềm đó.Năm 2011, hai người bạn tuy không học chung một lớp nhưng cùng một niên khóa ở trường rủ mình về thăm lại trường xưa. Nhằm ngày lễ, vì ngày thường thì ai nấy bận đi làm đâu có hẹn nhau rong ruỗi được, sân trường vắng lặng chỉ lác đác vài ba nhóm bạn trẻ có lẽ hẹn nhau tại đây làm địa điểm tập trung để cùng rong chơi đâu đó, mình mới cảm nhận ít nhiều khoảng trời riêng của cư dân Thánh Mẫu ngày nào. Gặp lại chị Minh trước đây làm việc ở văn phòng trường hiện nay đang ở tạm phía sau Núi Đức Mẹ, bước khởi đầu tìm lại dư âm ngày xưa, câu chuyện với chị đọng lại chút tiếc nuối…, giờ chị cũng đã bước qua tuổi 70 còn gì.Lẩn quẩn trước sân nhà thờ hồi lâu rồi cả ba cũng rón rén mở cửa vào sân trường, nhìn quanh hình như chẳng có ai ra hỏi han đuổi xô gì hết, thế là ba đứa mạnh dạn xem nơi này là của riêng ta, lòng vòng rảo bước trên khoảng sân ngày nào đã mài mòn những đôi guốc mộc, những đôi giày của các cô nữ sinh nhí nhảnh mộng mơ, KP lại ngóng ngó lên cây phượng vĩ già nua đang lác đác chùm hoa đỏ ở tít trên cao lia máy quay.Thế mới biết, kỷ niệm không thể nào một người tìm về mà được. Như PHNL đã tâm sự, hôm mình về cũng có đến trường, mới vào tần ngần trước nhà thờ có một bác cứ dõi theo mình hoài ngại quá mình đi ra luôn. Lần này, chỉ có ba đứa, đã hình thành 1 DVD TÌM VỀ THÁNH MẪU XƯA, ừ nhỉ, lần sau, lần sau nữa, có lẽ mốt mai cũng lượm lặt lại được một góc trời kỷ niệm đầy ăm ắp những vụng dại ngày thơ
Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011
Hành trình về mái trường xưa..
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét