Thứ Hai, 17 tháng 10, 2011

Vườn tâm....


Gửi Nguyễn Khắc Điệp.

Đã lâu lắm vườn tâm không dọn cỏ
để cho loài cỏ dại mọc tràn lan
thân khẩu ý nồng hôi mùi tục lụy
chướng nghiệp này vướng mắc chẳng sao tan

Đời cuồng điên ta bị cuốn theo liền
chân lạc bước đến bên giòng sông lú
theo nhạc điệu mê hồn loài ma nữ
ta đắm chìm trong thác lũ mê say

Một mẩu lợi danh lòng cũng ngất ngây
để đuổi bắt cho thỏa lòng tham đắm
quên lời dậy vô thường trong cõi tạm
có hơn gì một niệm thoáng qua tâm

Đả bao lâu không vun bón vườn tâm
hoa từ bi hình như không tươi tốt
cây bố thí cũng héo vì thiếu nước
cội bồ đề thiếu hẳn những chồi xanh

Mải miết ganh đua quên cả tâm mình
quên nhẫn nhục là cội nguồn an lạc
quên trì giới cho thanh hoa cuộc sống
để gieo mầm trí tuệ nở tâm hoa

Kiếp quần sinh cỗi gốc tự lục hòa
cùng thiền định chuyên cần và tinh tấn
quên cỗi gốc chỉ mải mê bắt bóng
vòng luân hồi cuốn chặt kiếp mê say

Giật mình nghe tiếng chuông đổ chiều nay
bừng tỉnh giấc bỗng thấy mình cô độc
văng vẳng đâu đây nghe như tiếng khóc
chợt thấy lòng bừng nở cả mùa hoa ...

            BT.   15/10/2011.


Vườn tâm ngoài kia mỗi ngày đi về lặng lẽ
Có ai nghe thánh thót tiếng chim hót goi bầy
Mặt trời trên cao mênh mang không đủ nắng quái
Chiều hôm chợt đến rũ bóng chút hoàng hôn...

Soan Ngày Xưa

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét