(Gửi Oánh Cò.)
Có hề gì trong căn nhà cũ hẹp
vẫn vang lên sảng khoái tiếng bạn cười
chuyện đã cũ nghe hoài không thấy chán
tình bạn nồng chia mãi lại nồng thêm
Bạn nghĩ ta một người đang bệnh nặng
vẫn đang cần nhiều an ủi vỗ về
khi gặp lại thấy ta cười như thể
chẳng bệnh gì nên bạn vẻ như ...quê
Ta cảm động bạn mình chu đáo quá
sắm cho ta cả túi gạo dưỡng sinh
gồm những thứ cơ thể ta rất lạ
món quà nào so được với chân tình ?
Thù tiếp bạn bữa cơm rau đạm bạc
chan cho đầy thân ái bát canh rau
trứng vịt muối đậm đà tô cháo trắng
no bụng rồi bạn cũng hiểu lòng nhau
Có được dịp gặp nhau cùng ôn lại
kỷ niệm nào xa lắc những năm xưa
những ngày tháng đời như con sáo nhỏ
đời êm đềm chưa dãi gió dầm mưa
Nhớ lại thuở lăn mình trong gió bụi
cánh chim trời mưa bão những lần bay
ai biết được ngày nao mình gẫy cánh
tỉnh bây giờ hồi tưởng những lần say
Đời lưu lạc cùng ai cùng chia sẻ
những ân tình duyên nghiệp suốt bao năm
một dạ ghi ơn và nguyện hứa thầm
trọn kiếp vẫn yêu người hơn tất cả
Có hề gì khi trong căn nhà nhỏ
có bạn hiền xa lặn lội đến thăm
để có dịp chân tình mình đã ngỏ
được bao lần trong kiếp sống trăm năm ?
4/10/2011.
Trịnh Bằng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét